ĐÁNH, ĐẤM, BOM,

Mình không có tý chuyên môn nào về ngôn ngữ học. Có lẽ chính vì thế mà có nhiều thắc mắc về ngôn ngữ. Không biết hỏi ai, nên thường cố tự trả lời.

Có nhiều từ mà dân ta rất hay dùng, nhưng các nơi khác chắc không như thế:

– RA QUÂN: có thể không phải là để đánh nhau, mà chỉ là hô hào đi…nhặt rác!
– TRẬN ĐÁNH, QUẢ ĐẤM, có khi là “quả đấm thép”: cũng không định đánh đấm ai, mà đang bàn về việc dạy các em học sinh nhỏ thì nên dạy thế nào!
– BỎ BOM: cái gì đó đến rất bất ngờ
– BĂNG ĐẠN, là tên cái phao bơi mình vừa mua được ở Nha Trang, nó dùng để cứu người, không định bắn ai.

Ngẫm ra, thấy buồn. Một dân tộc liên miên trong chiến tranh, nên những từ liên quan đến súng đạn, đánh nhau là những từ thông dụng và dễ hiểu nhất. Bao giờ được như người Nga, cái gì bất ngờ thì chỉ như bị “tuyết rơi trúng đầu”, không phải ”bị bỏ bom”.

Đó là chưa kể những “Quầy THU đổi ngoại tệ”. Nó gợi nhớ cái thời có ngoại tệ là bị thu, đâu có quyền đổi!

Còn nhiều nữa. Nhưng thôi, hy vọng chúng ta sẽ quen dần với ngôn ngữ của Hòa Bình, của đời thường. Cho dù đang phải hát “Mãi mãi lòng chúng ta/ Ca bài ca người lính”.

Sharing is good:
0

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *