CẮT TÓC VỈA HÈ 50: GIẢI NGHỆ

Lâu không đi cắt tóc, tìm mãi mới ra chỗ tay thợ quen. Thấy một thằng oắt con đang cắt, chợt nhận ra cu Tèo.
– Tèo, bố đâu mà mày phải cắt?
– Bố cháu giải nghệ rồi ông ạ!
– Giải nghệ, bố mày đã già đâu chứ?
– Thì thế, nhưng bố cháu bảo nghề này không hợp với ông ấy. Tính ông ấy hay nói chuyện, rồi thì chuyện nọ xọ chuyện kia, ông ấy bảo mấy lần phải vạ với phường rồi đấy! Với lại bây giờ cắt cũng khó. Cắt kiểu gì người ta cũng chê. Thiên hạ lắm chuyện, mà tính bố cháu nói vậy chứ nhát lắm ông ạ! Ông ấy để lại cái quán này cho cháu, còn học tivi, long trọng nói là “nhường thế hệ trẻ”!
– Thế giờ bố mày làm gì?
Hắn che miệng cười, lấm lét nhìn vào trong, rồi thì thầm:
– Bố cháu hý hoáy viết suốt ngày, cháu nghe loáng thoáng cái gì như là “hồi ký” ông ạ! Bố cháu bảo để ghi lại những chuyện đã nói cùng với khách, kẻo quên.
– Hồi ký? Bố mày viết thì có mà “lách cách, loẹt xoẹt” từng nhát như dao kéo tông đơ, chứ văn với chương gì!
– Thì chính tại ông đấy! Bố cháu bảo có lần ông nói văn của ông bị ảnh hưởng vì hay cắt tóc chỗ bố cháu, thành ra cứ từng nhát, từng nhát, chẳng “lãng mạn” như người khác. Ông lại còn bảo bố cháu đồng sáng lập trường phải văn chương “xoẹt xoẹt” với ông!

Mình bỏ đi mà không khỏi tiếc. Thằng ấy cắt tóc khá thế, bây giờ lại đi viết hồi ký! Mà xem ra mình cũng có chút tội trong đó. Nhưng dù sao cũng phải xếp hắn vào hàng “cao nhân”: biết giải nghệ sớm.

Sharing is good:
0

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *