CÁI TÊN, VÀ THẾ GIỚI SỐ

Trong tiểu thuyết “Lão Già” (Triponov, bản dịch của Cao Kim Ánh, NXB K8, 2018) có đoạn:
“Toàn trường biết vào hôm ấy tại lớp học của chúng tôi sẽ mổ một con chuột, còn sống hẳn hoi. Cậu bé mang nó đến trong một cái lồng, không hiểu sao lại nói rằng tên của con chuột là Fenia. Chính cậu được gọi lên mổ. Đột nhiên có một đoàn đại biểu lớp trên đến vào đúng giờ học, đứng đầu là Volođia.
“Chúng tôi không muốn giết một sinh linh trong trường của chúng ta. Chúng tôi rất thương Fenia “. … Việc thông báo rằng con chuột có tên là Fenia hóa ra là một điều tai hại. Con chuột giờ không còn chỉ là một con chuột, nó đã trở thành một nhân vật. Người ta xem xét nó, cư xử với nó như với một cô Fenia. Tại cuộc họp, vang lên các bài phát biểu nhiệt huyết, người ta quên mất con chuột đang khiêm tốn chờ đợi quyết định về số phận của mình, tranh luận về khoa học, về lịch sử, về máy chém, về Công xã Paris. Các mục tiêu vĩ đại đòi hỏi sự hy sinh! …
Cuối cùng chúng tôi quyết định bỏ phiếu. Không chỉ lớp chúng tôi, vấn đề con chuột đã kích thích toàn trường. Con chuột được ân xá.”
Bạn có thể ăn thịt chó, thậm chí ăn thịt con vàng, con vện. Nhưng khó mà ăn thịt Capi, Zerbino, hay Dolce! Khi đã có một cái tên, nó trở thành “nhân vật”.
Không hiểu từ khi nào, người ta cho mỗi tù nhân một con số. Chỉ còn là 567, 430,…không tù nhân nào là “nhân vật” nữa. Đã thế, họ lại còn được mặc đồng phục. mà đồng phục tù nhân hao hao như đồng phục bệnh viện. Cũng pijama, áo kẻ sọc. Trong bộ quần áo đó, con người cảm thấy mình yếu đuối.
Ai nghĩ ra áo số, quần pijama, và nghĩ ra từ khi nào nhỉ? Xem ra đề tài “sự ra đời và phát triển của việc đánh số tù nhân, trang phục bệnh viện” là đề tài Tiến sĩ hay đấy chứ!
Rồi 4.0, 5.0 sẽ đến. Thế giới này sẽ thành “thế giới số” chăng?

Sharing is good:
0

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *