BÃO

Thỉnh thoảng, Thiên nhiên lai thử thách con người: sõng thần, bão, động đất,…

Sau đợt sóng thần kinh hoàng ở Thái Lan, người ta bỗng được thấy lại bãi biển trinh nguyên tuyệt vời. Sóng đã cuốn trôi mọi thứ mà con người dựng lên trên bãi biển.

Mỗi cơn bão cũng quét sạch cái không khí ô nhiễm, tù đọng.

Thiên nhiên bao gờ cũng làm đúng cái cần làm. Chỉ là con người chưa biết đối diện với nó.

Ở đâu cũng có lúc cần bão. Trong mỗi người cũng vậy.

Sharing is good:
0

CHUYỆN “VUI” GIÁO DỤC.

I. Đây là chuyện có thật, nghe Giáo sư Hoàng Tụy kể lại.
Chuyện xẩy ra hồi đầu kháng chiến chống Pháp (khoảng 1948-49)
Một thầy giáo phổ thông rất lúng túng khi học sinh hoi: “Một mét vuông bằng bao nhiêu mét thường?”. Thầy xin khất, trả lời sau.
Câu hỏi được đưa ra trước Hội đồng nhà trường và được tranh cãi sôi nổi. Có hai luồng ý kiến: “Một mét vuông bằng 10 mét thường” và “Một mét vuông bằng 100 mét thường”. Ông hiệu trưởng cho biểu quyết, đa số đồng ý phương án hai.
Nghị quyết nhà trường:”Từ nay, khi gặp câu hỏi như trên của học sinh thì các thầy cô trả lời là: một mét vuông bằng 100 mét thường”!

NB. Chúng ta có thể cũng đang làm những “biểu quyết” tương tự, và 10 năm nữa mới cười chăng?

Sharing is good:
0

XEM THỢ SĂN BẮN CÁO

Các bạn thử làm bài toán này xem (rất hay, và không dễ, ngay cả với học sinh chuyên Toán)

Trên mỗi đỉnh của một đa giác lồi số cạnh chẵn có một người thợ săn. Một con cáo đứng trong đa giác, nhưng không ở trên bất kỳ đường chéo nào. Các thợ săn đồng loạt nổ súng, và đều ngắm rất trúng đích. Nhưng Cáo ta rất cáo, nó nhảy lên đúng lúc và thoát nạn. Các viên đạn bắn ra, vì thế đều trúng vào các cạnh.

Chứng minh rằng bạn có thể tìm được một cạnh để yên tâm ngồi đó xem thợ săn bắn cáo, mà không viên nào rơi trúng canh đó được.

CHÚ Ý: trong trường hợp ” đa giác” chỉ có hai cạnh (hai lề) thì bạn không thể có chỗ an toàn để đứng xem. Thế nào cũng trúng đạn của lề trái, lề phải, hoặc cả hai lề.

Sharing is good:
0

HẮC KHÁCH THỜI TRẮC NGHIỆM

“Hắc khách” (黑客) là phiên âm Hán Việt của từ hacker, theo cách dùng của người Trung Quốc. Phải thừa nhận họ tìm được từ rất “đắt”.

Thế là đã có Ngân hàng đề cho kỳ thi THPT 2017.

Lâu nay nghe nói lũ hắc khách hay “hách” các Ngân hàng để rút tiền.

Lo nhất là bây giờ chúng vào hách Ngân hàng đề của ĐHQGHN, rồi làm phần mềm “Ngân hàng đáp án” tương ứng. Mỗi khi chọn được một “tổ hợp”, chỉ cần nhấp chuột là xong: 100/100 điểm! Mà chuột thời này thì tất nhiên không thiếu!

Nhưng nghĩ cho cùng thì “trắc nghiệm” có cái lý của nó. Ra đời, người ta thường cần khả năng quyết định nhanh, và gần đúng, hơn là tính rất đúng, nhưng quá muộn. Tức là cần khả năng “chọn phương án nhanh” theo kiểu trắc nghiệm.

Rồi đây, cần phát triển thêm “trắc nghiệm” trong chọn người yêu, chọn vợ. Có phải cặp nào cũng cần say đắm như Romeo với Juliet đâu! Cái gì cũng nên “chín bỏ làm mười”. Mà “5 bỏ làm 10”, có khi vẫn ổn.

Sharing is good:
0

TÔI PHÁ THÀNH VINH

vinh

Không chỉ tôi. Các bạn học của tôi. Cả thế hệ chúng tôi nữa, đã phá tan tành thành Vinh.

Hồi mới hoà bình lập lại, thành Vinh còn nguyên vẹn: dãy tường thành bao quanh, hào sâu, ba cửa thành: Cửa Tiền, Cửa Tả, Cửa Hữu. Không có Cửa Hậu. (Người ta nói, nhà Nguyễn cố tình bắt “Thanh vô Tiền, Nghệ vô Hậu”, để cái dân kiêu binh ấy thấy không bằng được đất Kinh thành. Bởi thế nên Thanh Hoá không có cửa Tiền, Nghệ An thì không có cửa Hậu).

Trước Cửa Tiền có cầu Cửa Tiền, đi thêm một đoạn là đến bến sông, nơi sáng sáng tấp nập thuyền bè. Đò dọc từ Hương Sơn, Hương Khê đưa về Vinh bưởi, mít, hồng,…, rồi lại chở lên đó gạo, cá. Đò dọc cũng còn là phương tiện giao thông, như xe buýt ngày nay. Tôi đã từng đi đò dọc ban đêm từ Vinh về Hương Sơn. Đêm trăng thật đẹp trên sông Lam. Người chèo đò hát những câu nghe đến nao lòng:

Muối ba năm muối đang còn mặn

Gừng chín tháng gừng hãy còn cay      

Đôi ta tình nặng ngãi dày    

Dù có xa nhau chăng nữa, ba vạn sáu ngàn ngày nỏ xa

….

Bao giờ Ngàn Hống hết cây              

  Sông Lam hết nước thì đó đây mới hết tình…

 Thường tôi ra phía mui thuyền, vừa nghe hát, ngắm trăng, lại tránh được cái mùi mồ hôi nồng đến ngạt thở trong khoang đò.

Bây giờ không còn những con đò dọc, không còn thành Vinh. Dãy tường thành đã bị san phẳng không để lại dấu vết. Mà người làm việc đó chính là tôi, và các bạn của tôi. Chúng tôi say sưa san phẳng thành Vinh. Vừa có đất trồng khoai, lại phá đi được cái tàn dư phong kiến. Ấy là bây giờ tôi nghĩ thế, hoặc người lớn hồi đó nghĩ thế, chứ lũ học sinh chúng tôi thì biết gì. Chỉ thấy vui vì được phá phách.

Không hiểu hai ông Freud, Nietzsche nghĩ thế nào, chứ tôi cho rằng bản chất con người là rất thích được phá phách. Nó cho người ta cảm giác có quyền lực. Có quyền chặt một cái cây. Có quyền phá một cái thành. Có quyền phá một đời người. Có quyền phá một xã hội.

Con người say sưa trong những cuộc tàn phá, và gọi đó là cách mạng.

Phá xong cái thành, chúng tôi bắt tay phá cái hào bao quanh thành. Nhiều năm không ai đụng đến nên lục bình ở đó mọc thành từng lớp rất dày. Nghe nói người nhanh chân có thể chạy trên lớp lục bình đó sang bên kia bờ hào mà không bị nhúng chân xuống nước! Tôi nhát gan, lại chậm chạp nên chưa dám thử. Lớp tôi, cùng với các lớp khác trong trường, ngăn cái hào lại thành từng khúc, bắt đầu từ những chỗ nông nhất. Rồi tát cá. Phải tát cả tuần mới bắt được cá. Nhưng mà cá nhiều vô kể. Có những con cá quả sống lâu năm, trên lưng đã mọc rêu!

Cứ thế, thành Vinh cổ kính hoàn toàn biến mất.

Bây giờ, mỗi khi về Vinh, tôi vừa muốn quay lại chỗ thành đó để được nhớ lại ngày xưa, lại vừa không muốn đến, vì biết sẽ rất buồn. Dù sao thì mình cũng đã là thủ phạm, mà lại là thủ phạm rất “trong sáng” nữa.

Có lẽ lại phải tìm đến Freud, Nietzsche (hay là Gustave Le Bon) để hiểu xem, khi nào thì con người tàn phá nhiều hơn: khi họ trong sáng, hay khi mang một mục tiêu gì đó?

Sharing is good:
0

CHUYỆN THUỞ LÊN MƯỜI

 

  1. CẢ THÀNH PHỐ CHỈ CÓ MỘT CÔNG TẮC ĐIỆN.

Đó là Thành Phố Vinh, 1956. Hồi đó mới có điện, quý lắm. Khu tập thể nơi tôi ở (phố Ngư Hải), cứ hai nhà được cho một ngọn điện. Nhà tôi với nhà cô Chế Thị Bông chung một cái bóng đèn điện, treo giữa ô vuông nhỏ đục trên vách nứa ngăn giữa hai nhà!

Không thể biết khi nào nó sáng, khi nào nó tắt. Cái công tắc chung ở đâu đó trên thành phố. Thỉnh thoảng có tý ánh sáng là quý rồi.

Bây giờ chắc không ai tin chuyện hơn nửa thế kỷ trước, có một cái công tắc “ánh sáng” chung cho mọi người.

Liệu nửa thế kỷ sau, có ai tin một thời đã có cái công tắc chung cho ánh sáng trong đầu mỗi người hay không?

II. NGÔI NHÀ Ở QUÊ

Tôi về quê (làng Thịnh Xá, Hương Sơn, Hà Tĩnh) lần đầu năm 10 tuổi. Ấn tượng sâu nhất về ngôi nhà ở quê là sao mà lắm câu đối đến thế. Từ cổng vào đã có bao nhiêu câu, rồi thì câu đối xếp kín mấy lớp thành cái trần nhà! Các cụ bảo, hồi trước có việc hiếu, việc hỷ gì đó, bạn bè thường tặng đôi câu đối. Chắc cũng như ngày nay đưa phong bì. Sang thời cải cách, những tàn dư phong kiến ấy được giấu lên mái nhà, kiêm luôn cái việc chống nóng.
Năm sau ông bác về bán nhà, có anh hàng xóm sang xin Cụ những câu đối ấy. Ông Cụ đồng ý ngay, không khỏi ngạc nhiên: cái lão mù chữ này, xin câu đối làm gì nhỉ.
Năm sau nữa, về chơi ở quê ra, Cụ cười khà khà:
– Mình học nhiều mà thua cái lão mù chữ. Mình chỉ thấy mấy câu đối ấy là “tàn dư phong kiến”. Hắn thì nhìn ra toàn gỗ tốt! Nghe nói hắn làm được bao nhiêu là tủ gỗ, bán được món tiền ra trò!

Giờ nghĩ lại thấy cũng có lý: ông hàng xóm phá CNPK để xây CNXH, chứ còn gì nữa.

 

Sharing is good:
0

MỤC ĐÍCH

Có một gã đi qua suốt cuộc chiến trnh mà không hề bị mũi tên hòn đạn nào. Hỏi sao may thế? Đáp:

-Nhờ cái kính cận!

– ?

– Tớ là lính quèn, nhưng đeo kính cận nên bọn địch tưởng tớ là sĩ quan. Ra trận, thằng nào cũng nhằm tớ mà bắn. Cậu biết rồi đấy, phàm là lính thì ngắm đâu…trượt đó. Thảnh ra chỉ mấy thằng cạnh tớ là hứng đạn.

Rồi cũng giống những người đã cận kề cái chết, gã triết lý:

  • Ở đời cũng vậy cậu ạ. Cậu cần có một cái ĐÍCH, đủ khó để cả đời cậu không bao giờ đạt được. Nhưng nhờ nó, cậu đạt nhiều cái..bên cạnh!
  • Thế Đích của cậu là gì? Đủ khó chứ?
  • Ừ, nó khó đến nỗi…bây giờ tớ còn chưa nghĩ ra.

Nhìn hắn lúc đó, với cái kính cận dày cộp, mình thấy hăn đúng là một nhà Triết học đích thực!

Sharing is good:
0

NGƯỜI KU Ở CHÂU PHI

Người Ku ở Châu Phi có tục lệ thế này. Nếu ai đó bị giết và người ta bắt được hung thủ, thì đúng ngày giỗ đầu của nạn nhân, họ làm nghi lễ “dìm kẻ sát nhân”.

Kẻ sát nhân bị trói, đặt trên thuyền, rồi đẩy xuống nước. Gia đình nạn nhân có thể cứu hoặc không cứu tên sát nhân.

Họ tin rằng, nếu họ không cứu, họ sẽ nhận được sự công bằng. Nhưng quãng đời còn lại của họ sẽ bị dằn vặt trong đau khổ.

Vì thế, người ta thường cứu kẻ sát nhân, vì hiểu rằng, thù hận là một trong những dạng thức cao nhất của đau khổ.

 

Sharing is good:
0