PHỞ BÒ NAM ĐỊNH

Thành phố nào ở Việt Nam cũng có những quán “Phở bò Nam Định”. Lần này được một bạn đưa về “quê hương gốc” của phở bò Nam Định: thôn Giao Cù, Nam Trực. Theo lời anh bạn, phải là phở nhà họ Cồ mới thực sự là “gốc”.

Loanh quanh mãi cũng đến được quán phở họ Cồ. Không có vẻ là hàng phở, ngoài việc vẫn còn mấy cái bát khách đã ăn đang để ở một trong bốn cái bàn của phòng khách. Cô chủ quán xinh đẹp dọn cho ba người ba bát phở, như là đãi khách đến chơi. Bàn bên cạnh, con gái cô chủ quán cũng đang vừa ăn phở, vừa xem tivi.

Nghe nói làng này phần đông gửi con cho ông bà, còn bố mẹ đi khắp nơi làm giàu bằng món phở gia truyền. Nhiều thầy giáo cũng đổi đời nhờ xếp bút nghiên, cầm dao thớt.

Phở ngon. Nhưng không dám “bình”, vì chắc không hơn được cụ Nguyễn Tuân. Mà mình thì chỉ thiếu chút nữa là tụt xuống hàng “thực bất tri kỳ vị”.

Nhưng mà ăn phở ở nơi là “gốc” của phở Nam Định cũng thấy vui. Chợt nhớ hồi ở Paris, một lần Ngô Bảo Châu rủ đi ăn quán phở Việt ở gần Nhà thờ Đức Bà: “Cháu thích cái quán phở này vì bàn ghế, những chai tương ớt để trên bàn trông hơi bẩn bẩn. Nó gợi nhớ Hà Nội!”. Mà qủa thật, ăn ở đó có cảm giác “phở” hơn những nhà hàng Việt ở Quận 13.

Thế mới biết, vị ngon của món ăn đâu chỉ nằm trong cái bát.

Sharing is good:
0

CHUYỆN GIÁO DỤC VÙNG CAO

Đi dạy cao học, chẳng biết dạy được học viên cái gì, nhưng mình thì học được rất nhiều điều ở họ. Những mẩu chuyện có thật, mặc dù có thể ai đó nói là “không điển hình”, vẫn giúp ta có cái nhìn toàn diện hơn về giáo dục. Không nên chỉ nhìn loanh quanh ở mấy thành phố lớn. Cũng không thể chỉ “nhìn ra thế giới” rồi phán những điều rất thông thái về giáo dục Việt Nam. Thỉnh thoảng cũng nên ngó một chút về vùng sâu, vùng xa, nơi “khỉ ho cò gáy”.

Sẽ đưa dần lên đây những mẩu chuyện nghe được. Không bình luận.
Continue reading “CHUYỆN GIÁO DỤC VÙNG CAO”

Sharing is good:
0

LẤN BIỂN

Gần Bảo tàng Quảng Ninh có mấy hòn núi đá vôi tuyệt đẹp. Cái thì đứng trên đất bằng, cái thì đứng trong một hồ nước, nhưng vì cái hồ nhỏ quá nên có cảm giác như nó đứng trong ao.
Nghe nói chỉ cách đây 10 năm thôi, những hòn núi đó đang ở giữa biển, bên cạnh những hòn núi khác, mà người ta gọi là đảo, để làm nên Vịnh Hạ Long. Rồi người ta lấn biển. Mỗi “đời” lãnh đạo lấn thêm một ít. Những biệt thự kiểu Pháp, nhà hàng sang trọng san sát mọc lên. Những hòn núi vĩnh viễn bị chia lìa với biển. Trông nó bây giờ như biểu tượng của sự xa cách tuyệt vọng. Núi, biển nhìn thấy nhau mà không bao giờ gặp mặt. Biển ở đây lặng quá. Bình thường thấy vịnh thật hiền hòa yên tĩnh, nhưng khi nhìn những ngọn núi này, lại có cảm giác hình như cái vịnh này hơi có phần cam chịu. Giá như biển có thể làm nên những cơn sóng cuồng nộ tràn bờ thì may ra đôi lúc núi, biển còn được gặp nhau.
Dọc theo vịnh bây giờ có một con đường “bao biển” rất đẹp. Nó cũng có công chấm dứt chuyện lấn biển. Nhưng nghe đâu một kỳ lãnh đạo mới lại muốn lấn thêm. Kế hoạch không thành vì hai lý do. UNESCO dọa là nếu còn lấn nữa thì sẽ đưa Hạ Long ra khỏi danh sách “di sản thế giới”. Nhưng đó là chuyện nhỏ. Lý do chính là mấy đại gia, ông chủ những biệt thự kiểu Pháp bên bờ biển phản đối. Nếu lấn nữa, họ sẽ thành ra ở “hàng hai”, bị những đại gia mới án ngữ trước mặt. Thât là ơn các đại gia, nếu không thì Hạ Long dần dần sẽ thành “Hạ Long trên cạn”.

Sharing is good:
0

LY HOÀNG LY, PHẲNG CHUNG THUỶ VÀ TOÁN HỌC

(Đã đăng Tuổi trẻ cuối tuần, 25/7/2014)

Không phải lần đầu tiên Toán học là cảm hứng cho nghệ thuật. Sanvador Dali từng có loạt tranh cuối đời lấy cảm hứng từ “lý thuyết tai biến” của René Thom. Nhưng nếu Sanvador Dali vẽ nên “hình học của các tai biến”, thì Ly Hoàng Ly vẽ theo những con chữ của “Bổ đề cơ bản Langlands-Ngô Bảo Châu”.

Họa sĩ thuật lại công việc của mình thật giản dị trong lớp học của Ngô Bảo Châu:

“…tôi trở thành người ký họa không hiểu gì,chỉ đơn giản chép lên sổ vẽ tất cả các ngôn ngữ toán và các hình ảnh mà Giáo sư Châu viết lên bảng đen, giải thích chứng minh Bổ đề cơ bản của ông cho sinh viên…”

“…Trong cuộc hội thoại với giáo sư Ngô Bảo Châu, tôi hỏi ông có cách nào thị giác hóa thuật ngữ phẳng chung thủy theo như ngôn ngữ thông thường, Giáo sư Châu đáp:”Nếu một cái đinh ốc là một cái chốt có ren để gắn các vật vào nhau, thì phẳng chung thủy có thể được hình dung như một cái đinh ốc gắn giữ nguồn gốc của những dạng toán đã được biến đổi”. Tôi mượn thuật ngữ toán học phẳng chung thủy làm tựa đề cho dự án nghệ thuật đang triển khai của mình. Dự án này, có vẻ như nghịch lý với tựa đề, đã khởi lên từ nỗi ám ảnh kéo dài của tôi về hình dạng của các biến lệch trong ngôn ngữ…”

Ta nhận ra một điều cũng thật giản dị: hình như Toán học và Nghệ thuật tìm đến với chân lý bằng những con đường giống nhau: đi từ cái cụ thể đến trừu tượng, để đến khi nào đó trở về hiểu rõ hơn cái “cụ thể” của đời thường. Tôi tin rằng những cuốn vở ghi của các nhà toán học khi nghe Ngô Bảo Châu giảng bài không khác nhiều lắm với so với cuốn “vở ghi” của học viên Ly Hoàng Ly. Có chăng là mỏng hơn một ít! Nhưng trong khi những học viên-toán học đang nhọc nhằn tìm hiểu ý nghĩa các con chữ, mà có thể nhiều năm sau họ mới thật sự hiểu, thì Ly Hoàng Ly đã hiểu bản chất của vấn đề: phẳng chung thủy!

Có thể đó là sự khác nhau cơ bản của Toán học với Hội họa và Âm nhạc chăng: cũng là đi tìm chân lý, nhưng một bên phải thông qua những suy luận logic nhọc nhằn, bên kia thì có thể đạt đến một cách “xuất thần” nhờ những tia chớp của cảm hứng?

Thật thú vị khi nghe Ly Hoàng Ly kể lại cách tạo ra “Phẳng chung thủy”.

Giáo sư Châu được mời tương tác bằng việc đặt từng trang giấy can lên các bản vẽ của tôi – nơi ngôn ngữ toán đã được chuyển đổi thành ngôn ngữ thị giác. Ông tìm cách lấp đầy những khoảng hổng được tạo ra bởi sự diễn dịch sai. Trong nỗ lực chỉnh lại các bức ký họa, nhiều lúc ông cũng hoang mang, không hiểu người trình diễn vẽ viết gì, và kết quả là, ông vẽ một mặt người hay cái dấu hỏi chồng lên hình ảnh khó hiểu. Với nghệ sĩ, nhà toán học đã tạo nên một hình thức thơ cụ thể với tinh thần trừu tượng”.

Những phác họa được gửi cho thợ thêu. Họ lần theo các đường nét và thêu lần lượt bằng chỉ bạc và đen, trên lụa mỏng.

Ly Hoàng Ly không biết mình đang vẽ cài gì. Những người thợ thêu không biết họ đang thêu cái gì. Ngay cả Giáo sư Châu cũng nhiều khi không hiểu mình đang tô lại trên giấy can cái gì!

Những người “không biết mình đang làm gì” đã tạo nên cái đẹp! Nhưng đó chính là điều đã xẩy ra với Toán học hàng ngàn năm nay. Khi Apolonius ngồi cắt dán những đường conic vì thấy chúng đẹp, ông không hề biết rằng mình là người đầu tiên đặt nền móng cho Kepler và Newton, để 20 thế kỷ sau họ tìm ra quỹ đạo chuyển động của các hành tinh. Khi tìm đến cái đẹp tức là ta đồng thời bắt gặp chân lý. Ly Hoàng Ly nói về nghệ thuật mà tưởng như đang nói về sự tranh cãi cả ngàn năm nay, từ Platon, Aristote đến Hilbert, Godel. Đó là vấn đề về đối tượng của Toán học. Một trong những điều kỳ lạ nhất của Toán học là: ta biết rõ những kiến thức toán học mà ta có là gì, hơn là những kiến thức đó nói về cái gì!

Nhưng nói cho cùng, Nghệ thuật “may mắn” hơn Toán học: nếu trong Toán học dường như chỉ có một “chân lý” (định lý) mà người ta buộc phải tìm cách hiểu, thì trong hội họa và âm nhạc, mỗi người có thể cảm nhận theo cách của riêng mình. Không cần phải “hiểu”, chỉ cần “cảm nhận” được là mỗi người đã có thể đạt đến chân lý. Của riêng mình.

Sharing is good:
0

LÒNG NGƯỜI MÊNH MANG

Đi cà phê Trung Nguyên về. Gặp được một ông trông Quen Quen. Lại được thấy Cụ Hinh vừa đàn vừa hát. Ra về còn được cho cuốn “Lòng người mênh mang” của Hoàng Hồng Minh. Nghe nói cuốn này thuộc thể loại mới lắm. Hình như là “Bút tản văn tùy”, mà không phải, là “But tùy văn tản””. Cũng không phải, mới quá, chưa kịp nhớ.

Nghe ông họa sĩ Lê Thiết Cương nói. Ông này thật lạ. Vẽ thì ông ấy kiệm nét là phải, vì cũng đỡ tốn dầu vẽ. Đằng này, lời nói chẳng mất tiền mua mà cũng kiệm. Mỗi câu:”Hoàng Hồng Minh viết về cái rất nhỏ để nói cái rất to”. Chẳng hiểu mô tê chi cả. Xem tranh không hiểu gì còn được, chứ nghe nói mà không hiểu, bực lắm.

Rồi đến ông tác giả, kể là ông ta đã phải ngụp lặn xuống mấy tầng văn hóa mới ra được cái “tản, tùy” này. Hãi quá. Mới lênh đênh trên cái xã hội này đã thấy kinh, ngụp lặn dưới đó thì bao giờ gội đầu cho sạch?

Rồi lại nghe con gái Chau Ngo đọc một đoạn trong sách. Hình như là về cái dự án làm nhà máy sản xuất săm-pun gội đầu. Đã tưởng là hiểu, vì đó là việc cần làm ngay sau khi ở dưới mấy tầng văn hóa ngoi lên, ai dè là “săm-pun” để gội đầu cho…vịt!

Cầm cuốn sách về nhà, xếp kỹ lên giá. Nhìn rất thích, vì cái ông Lê Thiết Cương này trình bày rõ đẹp. Nhưng mà chưa dám đọc. Chỉ lo càng đọc càng khó.

Long người mênh mang…hiểu thế nào được.

Sharing is good:
0

CẠN VỐN

Năm cũ đi qua, năm mới vừa đến, cái từ được nghe nhiều nhất, nghe khắp mọi nơi là vốn. Hình như ai cũng thiếu vốn. Vậy nên lẽ ra mừng xuân thì phải có cài chủ đề gì vui vui, đằng này Tia Sáng lại cũng đưa ra chủ đề “vốn”. Mà mình cũng đã cạn vốn. Không phải chỉ cạn tiền, mà như cạn nhiệt tình, nên không biết viết gì nữa.

Lật ngẫu nhiên một trang Sông của Nguyễn Ngọc Tư, bắt gặp ngay câu: “Đất nước này vốn dựa vào thần thánh, vào anh hùng mà sống, rồi bỗng dưng hai thứ đó vắng teo“.

Sao lại bỗng dưng? Có cái gì lại bỗng dưng mà vắng teo đâu.

Hình như trước đây Chế Lan Viên cũng nói đại ý:

Một đất nước thường sống bằng tiềm lực,                                                         Trong mỗi quả thị nghèo đều có một nàng tiên.

Ngày nay vốn anh hùng, vốn thần thánh, vốn tiềm lực, cạn cả rồi chăng?

Không còn vốn thần thánh để răn đe, nên người nông dân hiền lành chất phác cũng sẵn sàng tiêm thuốc độc vào hoa quả cho người khác ăn, miễn là mình thêm chút vốn tiền.

Không còn vốn anh hùng nên giữa đường có thấy sự bất bằng, người ta cũng bỏ qua. Nên một tên côn đồ với con dao trong tay có thể khống chế cả xóm.

Nhớ lại hồi còn chiến tranh, cái vốn niềm tin sao mà lớn quá. Ai cũng tin sẽ đến ngày hết chiến tranh, đất nước thống nhất. Chỉ là không biết bao giờ thôi. Người ta đoán già, đoán non, mang cả “sấm Trạng Trình” ra để đoán. Có người dẫn câu:

Mười người chết bảy còn ba

Chết hai còn một mới ra thái bình

Nhưng không ai thích câu đó, vì nghe ghê gớm quá, vì người ta chỉ tin vào những gì tốt đẹp thôi. Vậy là tìm được câu sau, cũng của Trạng Trình:

Mã đề giương cước anh hùng tận

Thân Dậu niên lai kiến thái bình.

Đó là vào năm 1965, năm Tỵ. Người ta doán là sang năm Ngọ, mã đề giương cước thì anh hùng chết sạch! Nhưng vì niềm tin lớn quá nên người hay chữ lại giải nghĩa rằng “anh hùng tận” ở đây là tất cả đều là anh hùng, ứng với cái câu cửa miệng thời đó “ra ngõ gặp anh hùng”. Và người ta đều mong sang năm Thân (1968), năm Dậu (1969), cái sự thái bình bắt đầu được kiến tạo.

Thế mới phục Trạng Trình, viết để người ta giải thích thế nào cũng được. Nhưng giải thích thế nào, cũng lại tùy thuộc cái vốn của người đọc mà thôi. Mấy câu đó mà đưa ra bình bây giờ, cũng lại vào năm Tỵ, chắc phải có nghĩa khác.

Ngẫm ra trong mọi loại vốn, có lẽ cái vốn niềm tin là quan trọng nhất. Chỉ xin kể câu chuyện nhỏ này thôi.

Có hai người tù bình nằm chung một xà lim, một già, một trẻ. Hai người ngày ngày đào tường để mong trốn thoát. Cho đến hôm đào thông được ra ngoài, người tù già đưa cho anh bạn tù trẻ cái bọc nhỏ và dặn: ”Lão già rồi, có trốn ra cũng không đủ sức về đến nhà. Chú cầm lấy cái gói này. Đây là khúc bánh mỳ mà lão đã giữ để phòng xa. Nay đưa   để chú phòng thân. Chỉ nhắc chú một điều, trước khi mở ra ăn thì nên tự hỏi là đã đến mức tuyệt vọng chưa, hay vẫn còn cố được. Nếu thấy vẫn chưa phải là lúc tuyệt vọng nhất thì khoan hãy mở”. Anh bạn trẻ, trải qua bao khó khăn, về được đến nhà. Kể lại câu chuyện cho cả nhà nghe, anh ta nói rằng đã rất nhiều lần định mở cái gói, nhưng lại tự nhủ là vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng, nên để dành lại cho lúc khó khăn hơn. Chính vì niềm tin là vẫn còn vốn đó nên anh ta đủ nghị lực về được đến nhà. Trịnh trọng đặt cái gói lên bàn và mở ra cho cả nhà xem, anh chàng kinh ngạc vì đó chỉ là một hòn đá!

Đất nước bốn ngàn năm, cái vốn niềm tin đâu chỉ nhỏ như hòn đá. Vậy nhưng xin đừng phung phí nó. Hết cái vốn đó rồi, khi tuyệt vọng biết bấu víu vào đâu?

Sharing is good:
0

HỌC THẾ NÀO?

Sắp vào năm học, tình cờ nghe được câu chuyện chọn Trường, chọn Thầy:

– Này cậu, tớ thầy trường cậu nhiều thầy giỏi nhỉ.

-Ừ, đã từng dạy ở trường tớ có thầy Trung, thầy Nhật, thầy Pháp; cả cô Mỹ, cô Nga và cô Anh nữa.

– Tớ nghĩ mãi mới hiểu tại sao nhiều thầy giỏi thế mà cậu vẫn dốt đấy! Chưa học kỹ thầy nào, nhẹ thì cậu đã chê bai họ, nặng thì còn đuổi đánh! Làm sao học đến nơi đ- ến chốn được.-

– Đúng thật, bây giờ làm thế nào? Mời vài thầy quay lại à?

– Mời thế nào được. Mà có quay lại, họ thích thú gì chuyện dạy đứa học trò cá biệt như cậu! Tốt nhất cứ đưa mấy bài họ đã dạy ra ôn cho kỹ. Bài học lịch sử đấy, quý lắm.

– Cám ơn cậu! Tớ phải tôn cậu làm thầy!

-Ấy chết, cậu định mai lại đuổi đánh tớ đấy à?

Sharing is good:
0

SAO KHÔNG VÔ ĐỊCH THẾ GIỚI MÔN CHẠY?

 Trước đây mình có thắc mắc như thế về thể thao Việt Nam. Tại sao: vì thấy người Việt thích chạy nhất thế giới.
– Khi còn trong bụng mẹ: CHẠY cho được để vào nhà hộ sinh VIP, CHẠY để được bác sỹ giỏi mổ vào giờ đẹp (đặng Trời cho có số may mắn).
– Ra khỏi bụng mẹ ít năm, CHẠY để vào được nhà mẫu giáo “điểm”
– “Tốt nghiệp mẫu giáo”: CHẠY vào trường “siêu tốt, siêu đắt” (học phí 10 triệu/tháng)
– Tốt nghiệp ĐẠI HỌC: chạy cho được việc làm “ngon”.
– Ốm đau: CHẠY bệnh viện, CHẠY bác sĩ…
– Nhắm mắt xuôi tay: CHẠY để được vào nghĩa trang này, nghĩa trang nọ.


CHẠY, CHẠY CHẠY,…từ khi còn là cái trứng bé xíu cho đến khi thành cát bụi bé xíu.

Sharing is good:
0

CỐ GẮNG SUỐT ĐỜI?

Ngồi chuyện tào lao, có anh khen:”Cơ chế ở Mỹ hay thật. Nó khiến người ta phải cố gắng thường xuyên”.
Nghe mà hãi. Chưa ở đó chưa biết, nhưng nếu sống là phải cố gắng thường xuyên thì…mệt thật. Ngày xưa nghe nói “Hạnh phúc là đấu tranh”, nay “Hạnh phúc là cố gắng”, hay sao?
Lại nhớ, người Tây Nguyên có phong tục: thỉnh thoảng phải uống thật say. Để thỉnh thoảng có thể sống mà không phải có trách nhiệm gì! Trong bữa rượu đó, không ai được quyền tỉnh, để không ai nhớ ai đã làm gì lúc say.

Ngẫm ra, văn hóa Tây Nguyên cao vời vợi như đỉnh Chư Pông.
Không dễ gì mà hiểu hết được.

Sharing is good:
0

NHẬT KÝ BỆNH VIỆN

(Vào bệnh viện mấy hôm, viết lên FB cho đỡ buồn. Cất vào đây.)

December 18 at 12:04pm ·

VÀO VIỆN.

“Nhưng đối với các cậu trên này thời gian chắc phải trôi nhanh lắm chứ?” Hans Castorp nhận xét.
“Nhanh và chậm tuỳ ý cậu”, Joachim đáp. “Tớ thì muốn bảo với cậu rằng nó hoàn toàn không trôi đi, đó không còn là giòng thời gian, cũng không phải cuộc đời, không, chẳng là gì cả”.
(Núi thần , Thomas Mann)

Sao giống chỗ này thế nhỉ?

December 19 at 6:15am · Edited ·

CÁI ÁO

Mặc cái ao “pijama” màu xanh vào là thành ngay bệnh nhân. Là ngoan ngoãn đi theo cô y tá xét nghiệm thứ này thứ khác. Là ngồi tán gẫu mà hoàn toàn không thấy tiếc thời gian. Vì thời gian có còn trôi như “ngoài kia”nữa đâu.
Mà sao người ta nghĩ giỏi thế. Cái ào tù và áo bệnh nhân hao hao giống nhau. Mặc vào, người ta trở thành dễ bảo, như trẻ con. Ngẫm ra thì bộ quần áo, đúng hơn là những bộ đồng phục làm thay đổii con người.
Sao không có bộ quần áo nào để khi mặc vào, người ta thành “tử tế” nhỉ? Nếu có thì đó chắc không phải là com lê, cà vạt rồi.
Nhưng sự tử tế có cần khoác cái áo nào đâu? Nhiều thứ khác cần “khoác áo” tử tế thì có.

December 21 at 11:55am · Edited ·

ĐÊM BỆNH VIỆN

-Bánh khúc nóng đây!
Nghe tiếng rao, mừng quá. Chắc sáng rồi. Ai từng đau cái gì đó, đêm không ngủ được thì hiểu nỗi mong trời sáng là thế nào. Nhìn đồng hồ:2 giờ sáng.
Sao có người rao bánh khúc lúc này nhỉ?
Sáng ra tìm được câu trả lời: sau ki ốt góc sân bệnh viện, trên mấy cái ghế đá xếp lại với nhau vẫn còn chiếc chiếu. Hoá ra đó là nơi nghỉ đêm của những người canh tin tức người thân cấp cứu.
Đêm động lạnh thế này vẫn còn người ngủ ở đó. Vẫn còn người phải đi bán bánh khúc đêm. Hình như mỗii cặp bánh có 10000 đồng.
Hồi còn bé, bánh khúc là món quà hơi quá xa xỉ, chẳng mấy khi dám mơ

December 22 at 11:55am · Edited ·

BẠN “TÙ”

Phòng có bốn người. Một cụ là hội viên hội nhà văn, suốt ngày hý hoáy viết. Mình rất lo, vào đây, chẳng lấy đâu ra đề tài, không khéo mình thành “nhân vật” của cụ ấy. Sau hỏi ra mới biết cụ là nhà thơ. Thảo nào chốc chốc lại nhìn ra cửa sổ. Kiểu này thì mấy cái cây cao trong sân bệnh viện chịu trận thay mình rồi! Một cụ nữa là “nguyên nhà báo” Mà chắc cũng “nguyên lâu rồi”, nên khi mấy ông bạn thăm mình ra về, cụ mới hỏi:”Lúc nãy tôi nghe bạn anh nói thì Nguyễn Quang Lập bị bắt rồi à”. Ông thứ tư trẻ hơn mình, giáo sư văn học, nghiên cứu về văn học thế giới. Nghe ông ấy làm việc với học trò, cũng hiểu thêm ít nhiều về tình yêu trong văn học Campuchia.
Ngày trước, các chiến sĩ cách mạng lấy nhà tù làm trường học cũng phải. Mới ở đây 5 ngày mà kiến thức mình thêm nhiều đáo để!

December 23 at 7:56pm · Edited ·

KỸ SƯ “THÂN THỂ”.

Người ta thường nói “Thầy giáo là kỹ sư tâm hồn”, thế thì thầy thuốc đúng là “kỹ sư thân thể”.Khi thân thể bạn có khuyết tật gì, họ chữa cái đó.

Sự khác nhau chỉ là: người có khuyết tật tâm hồn thì thường không thấy khuyết tật đó, trong khi đối với thân thể thì ngược lại.
Có lẽ vì thế mà thầy thuốc thường được nể trọng hơn thầy giáo.
Sáng nay, khi bác sĩ trưởng khoa đi thăm bệnh, nhìn thấy tấm biển ghi “tiến sĩ…”, mình rất kính nể. Lâu nay làm việc với bao nhiêu tiến sĩ lại không thấy cảm giác đó!

December 23 at 23 hrs · Edited ·

CƠM TÙ

Gọi là cơm tù cho đúng cảnh, chứ cơm ở đây cũng đàng hoàng. Nhà ăn đẹp, vách kính sáng trưng nhìn ra sông Hồng. Bên trái là cầu Chương Dương, bên phải là cầu Vĩnh Tuy.
Câu chuyện nhà ăn năm nay so với năm 2005, khi mình ở đây thì hoàn toàn khác. Hồi đó, mọi người toàn bàn chuyện chính trường, “thằng này sắp lên chức này, thằng kia sắp lên chức kia”. Gọi là “thằng”, vì phần đông bệnh nhân là các cụ, nhìn ai cũng là “đàn em” cả. Năm nay chủ đề dường như chỉ xoay quanh chuyện sức khoẻ. Quả thật ngày người ta càng khôn hơn.
Hôm qua rất ngạc nhiên khi thấy một cụ áo xanh như mình quát ầm ầm nhà ăn, mà mấy cô áo trắng không ho he gì cả. Nơi này, áo trắng mới là chỉ huy chứ. Hỏi ra thì biết, cụ áo xanh này nguyên là giáo sư ở bệnh viện Việt Đức. Thảo nào, cụ quen quát mấy cô áo trắng rồi. Bây giờ quên hẳn trên người mình chỉ là bộ áo xanh!

December 25 at 9:04am · Edited ·

“BẠN” MỚI.

Cụ nguyên nhà báo được ra rồi. Thay vào đó là cụ nguyên bác sĩ bệnh viện Y học dân tộc. Khi biết mình 69 tuổi, cụ giơ tay lên trời”trẻ quá”! Hỏi ra thì cụ 91 tuổi, vào viện vì cái gì đó đặt ở tim năm 2007, ở đó lâu quá nên hình như nó đòi ra, bắt đầu giở chứng. Cụ phải vào thay cái mới. Kết hợp “dân tộc” với hiện đại, thảo nào cụ khoẻ thế. Vẫn đọc sách. Nhìn xa thấy cuốn sách quen quen nhưng không dám hỏi. Chiều thấy cụ kể với cô con gái về “mở luân xa thứ 6” trên trán để nhận năng lượng vũ trụ. Cái thói háo danh xuýt nữa làm mình khoe với cụ: tác giả cuốn sách đó là ông bạn của mình. May mà kịp kìm lại, chứ nếu không sẽ bị chê là “thấy người sang bắt quàng làm họ”‘ chứ “trẻ” như mình, bạn thế nào với ông tác giả đáng kính nọ!
Mỗi câu:”Bố vào viện rồi con ạ” mà thấy cụ bấm máy đến 8 lần. Cứ cho là cụ gọi cả dâu rể, chia đôi ra thì cụ không dưới 4 con. Thảo nào cụ khoẻ mạnh, yêu đời thế.

December 25 at 8:50pm ·

TẠI NGOẠI

Đã xin được lệnh tại ngoại. Nhưng vẫn trong quy chế quản thúc: hàng ngày phải vào xét hỏi và “tra xung điện”. Đó là chưa kể còn phải thực hiện một số động tác “tự tra tấn” cái khớp vai, chưa đau thì chưa đạt yêu cầu!
Thời hạn quản thúc chưa xác định, nhưng xem ra còn khá dài. Cũng phụ thuộc thái độ cải tạo thế nào nữa. Nếu tái phạm lại phải vào đó như chơi.
Mà lúc ấy thì án phạt chắc sẽ dài hơn nhiều.

 

Sharing is good:
0